Đăng bởi: lety | 23/02/2012

Tạo thành công và vô ngã

Chào các bạn,

Chúng ta thường nói đến “vô ngã”—không tôi—như là con đường an lạc và tĩnh lặng, nền tảng của toàn hệ thống tư duy của ta.

Nhưng vô ngã là sống thế nào trong cuộc đời cơm gạo nghề nghiệp nhiều cạnh tranh này?

Có nguời cho rằng vô ngã là bỏ tất cả mọi thứ trên đời, không còn vướng mắc gì cả, vào rừng tu một mình. Nếu nguời thích thái độ đó cũng được. Nhưng có lẽ đó là thái độ “chấp không”, chạy trốn cuộc đời ta đang sống.

Trong dòng Thiền Đại Thừa, qua tập tranh Thập Mục Ngưu Đồ, thiền giả lên núi vắng vẻ tu tâm, khi đã đạt được tâm thanh tịnh lại cưỡi trâu về chợ. Sống trong cõi đời chợ búa nhiều tranh chấp này, với tâm thanh tịnh, mới là cách sống giúp ta và giúp đời—độ ngã và độ nhân.

Thế thì làm sao ta sống trong đời sống chợ búa này với tâm vô ngã—không tôi?

1. Trước hết, nếu bạn làm việc gì thì hãy chú tâm vào việc đó và hoàn thành nó đến mức tuyệt đỉnh mà bạn có thể đạt đến, dù đó là bác sĩ, kỹ sư, nhạc sĩ, luật sư, họa sĩ…

Tất cả mọi nghề nghiệp đều là để phục vụ đời, làm cho cuộc đời đẹp hơn. Ta càng có kỹ năng cao trong nghề nghiệp của ta, ta càng phục vụ đời tốt hơn.

Hơn nữa, ta được trời giao cho ta một số tài năng. Nhiệm vụ của ta là phát triển các vốn liếng trời cho đó đến mức tối đa để phục vụ đời.

Các thiền sư hàng đầu thuở trước thường là kiếm sĩ hay họa sĩ hàng đầu.

Kusuda là bác sĩ, đến xin học Thiền với thiền sư Nan-in. Nan-in nói: “Thiền không phải là việc khó. Nếu anh là bác sĩ, hãy chữa bệnh với lòng nhân ái.” Kusuda thăm Nan-in ba lần. Mỗi lần Nan-in đều bảo một điều duy nhất. “Bác sĩ không nên tốn thời giờ ở đây. Đi về và chăm sóc bệnh nhân.”

2. Đừng nhầm phương tiện và mục tiêu.

Trên con đường sự nghiệp, có nhiều cuộc thi, giải thưởng, bằng cấp, phần thưởng… Những thứ đó là phương tiện giúp các thí sinh có cơ hội trau dồi và phát triển tài năng. Chúng không phải là mục tiêu, cho nên ta sẽ cố gắng để thắng, đó là để tự trau dồi tài năng của ta. Thắng thì vui, không thắng thì cũng vui. Đừng “chấp” vào thắng thua và các danh hiệu, giải thưởng, dù là dự tranh thì vẫn dự tranh.

3. Đừng nhầm mục tiêu và các phụ phẩm của thành công.

Mục tiêu là phục vụ đời. Phụ phẩm có thể là địa vị, danh tiếng, tiền bạc. Nếu ta xuất sắc trong nghề nghiệp, những thứ đó thường tự nhiên bò đến. Nhưng chúng không thể là mục tiêu của ta. Mục tiêu của ta là phục vụ đời.

Nói tóm lại, ta làm việc chăm chỉ, cực nhọc, để phát triển mọi tài năng ta có đến mức tối đa, là để trả ơn trời đất đã cho ta các tài năng đó, và để dùng tài năng của ta trong việc phục vụ đời. Còn những thứ linh tinh khác—tiền bạc, địa vị, tiếng tăm—là những phụ phẩm của một đời sống nghề nghiệp xuất sắc cho đời. Chúng đến thì đến, chúng đi thì đi, đừng vướng mắc vào đó.

Đó là sống hết mình, nhưng không vì tôi—tức là vô ngã—giữa chốn chợ đời.

Đó là phục vụ đời.

Chúc các bạn một ngày vô ngã.

Mến,

Hoành

© copyright 2012
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Chuyên mục

%d bloggers like this: