Đăng bởi: lety | 26/02/2012

Chủ nghĩa nhãn hiệu

Chào các bạn,

Chủ nghĩa nhãn hiệu là labelism, là chủ nghĩa phân loại và đối xử với mỗi người tùy theo nhãn hiệu ta gắn cho họ. Hai từ này, cả tiếng Anh lẫn tiếng Việt là do mình sáng tạo ra, cho nên các bạn đừng mất công tra tự điển. Nhưng nội dung của các từ này thì có lẽ là mỗi chúng ta đều nhận ra ngay lập tức.

Khi mô tả ai đó, chúng ta có khuynh hướng nói như thế này: “Chị ấy sinh năm 1973, dạy toán tại THPT Nam Định , Công giáo, thanh niên xung phong xuất sắc, 5 tuổi đảng, ly dị, một con trai 7 tuổi, cắt tóc ngắn, thích nhạc cổ điển, thỉnh thoảng ngồi quán cà phê mới mấy tay triết lý và hút thuốc, v.v…”

Mỗi mệnh đề giữa hai dấu phẩy trong đoạn trên là một nhãn hiệu. Mỗi nhãn hiệu cho chúng ta một khái niệm nào đó về chị này. Ví dụ, hmm… dạy toán—thông minh, logic và cứng ngắc; Công giáo—cứng ngắc thứ dữ; thanh niên xung phong xuất sắc—làm việc tốt; 5 tuổi đảng— thực dụng, chắc không quá cứng ngắc; ly dị–chắc không chịu chồng quản lý; nuôi con nhỏ–không có thời giờ bay bướm với đàn ông; cắt tóc ngắn—cấp tiến; thích nhạc cổ điển—trầm tính; chơi với mấy tay triết và hút thuốc—úi cha, thứ dữ!

Mỗi nhãn hiệu nhỏ cho chúng ta một ít khái niệm chủ quan. Cuối cùng ta sẽ tổng hợp lại thành một nhãn hiệu lớn “Chơi được” hay “Không được” hay “Đánh dấu hỏi.”

Suy nghĩ như vậy là suy nghĩ theo chủ nghĩa nhãn hiệu đó các bạn. Và trong đời sống này, chủ nghĩa nhãn hiệu thống trị, do đó cái quan trọng nhất khi tìm việc là résumé (hay curriculum vitae) của bạn.

label
Nhưng đó cũng là nguồn gốc của bao chia rẽ và chiến tranh của con người. Mỗi nhãn hiệu mà ta dùng là một thành kiến (prejudice), và là cái mà nhà Phật gọi là “chấp”. Chấp làm cho mình “vô minh”, thiếu ánh sáng. Điều này thì rất dễ chứng minh: Ngay chính con người của mình mà đôi khi mình còn không hiểu được. Bao nhiêu lần ta đã nói: “Tôi thật không hiểu tại sao tôi làm thế” hay “Tôi cũng không biết tại sao tôi yêu cô ấy dữ dội quá”? Chính ta ta còn không hiểu hết được, thì bất kỳ kết luận nào ta rút ra từ một mớ nhãn hiệu về một người khác đương nhiên là không chính xác. Và nếu ta cứ suy nghĩ và cư xử với người kia theo kết luận không chính xác đó, thì đó không phải là vô minh sao?

Nhưng đây là vấn nạn lớn của cuộc sống: Nếu không dùng các nhãn hiệu như thế để biết nhau một tí thì còn cách nào khác ? Làm thế nào để tìm việc và tuyển nhân viên nếu không có résumé ?

Đây chính là điểm mấu chốt nhất, nếu không phải là điểm khó khăn duy nhất, của cuộc sống tâm trí: Làm sao mình phải sử dụng các nhãn hiệu thường xuyên để làm việc, nhưng vẫn không có một tí thành kiến nào, không có một tí “chấp” nào trong tâm? Làm sao sống trong cuộc đời với nhãn hiệu với một “tâm không”, môt tâm hoàn toàn trống rỗng, không có một chấp nào ?

Đây là cuộc hành trình suốt một đời người. Mỗi người chúng ta sẽ phải tự tìm câu trả lời trong suốt đời mình. Tất cả các câu trả lời của người khác đều là lý thuyết viễn vông đối với bạn. Bạn cứ phải suy nghĩ và tìm ra câu trả lời qua trải nghiệm về cuộc sống hàng ngày của chính bạn.

Tuy nhiên, có việc cấp bách ta cần phải làm hôm nay, ngay lúc này, mình muốn nói với bạn. Chúng ta hãy nghe một vài câu nói thường nghe hàng ngày: “Tôi biết anh là người Thiên chúa giáo, nhưng tôi vẫn rất quí anh”, hay “tôi biết chị gốc ngụy nhưng tôi vẫn rất tin chị”, hay “anh là đảng viên nhưng tôi vẫn tin anh” hay “anh là người miền Trung nhưng tôi vẫn mến anh.”

Các bạn có “ngửi” thấy mùi nhãn hiệu trong các câu nói này không? Người nói muốn cho biết rằng mình không lệ thuộc vào nhãn hiệu, nhưng không phải cách nói đó cho thấy anh ta là nô lệ của nhãn hiệu sao? Nếu nhãn hiệu không là gì cả, nếu ta thực sự không nô lệ cho nhãn hiệu, mắc mớ gì phải nhắc đến nhãn hiệu trong câu nói? “Em a, dù trước kia em làm gái làng chơi, anh vẫn yêu em vô cùng.” A! cái câu tuyên bố hùng hồn về tình yêu này nghe không ổn rồi, phải không các bạn? “Dù em là đàn bà, anh cũng rất phục sự thông minh của em.” Rất tiếc! Rất tiếc là các câu nói “nhãn hiệu đi trước” kiểu này ta nghe rất thường, cứ như là cách nói chuyện kiểu mẫu.
blindfold
Đó là vô minh. Những nhãn hiệu này thực sự là những mảnh giấy dán kín tâm hồn và con mắt trí tuệ của ta. Đó là nguồn gốc của chia rẽ và chiến tranh trong lòng người, đưa đến chia rẽ và chiến tranh trong gia đình, trong trường sở, trong quốc gia, trong thế giới.

Rất tiếc là người vô minh thì không biết là mình vô minh, vì nếu biết là mình vô minh thì không còn là vô minh nữa. Bản chất của thiếu ánh sáng là làm mình không biết được mình, cho nên chúng ta cần luôn tĩnh thức và thành thật với chính mình thì may ra có thể có được tầm nhìn mạnh đủ để xuyên thủng màn vô minh, thấy rõ được tâm mình.

Tối thiểu là ngay từ bây giờ chúng ta cần gạt bỏ sự nô lệ vào nhãn hiệu trong tâm tưởng: Bạn có hay thắc mắc là người bạn mới quen gốc người ở đâu? Anh ta theo đạo gì? Anh ta có phải là đảng viên không? Anh ta có khuynh hướng chính trị gì? Anh ta theo chủ nghĩa nào? Gia đình anh ta trước kia làm gì? Anh ta đã làm gì trong quá khứ?

Dĩ nhiên là bạn bè quen biết lâu năm thì tự nhiên ta biết rất nhiều về bạn của mình. Nhưng lúc mới quen, bạn có hay thắc mắc về những nhãn hiệu này không? Bạn có hỏi không, dù là hỏi ra tiếng hay hỏi thầm trong đầu? Nếu những nhãn hiệu này quan trọng với bạn trong liên hệ con người, thì bạn đang theo chủ nghĩa nhãn hiệu đó.

Mình không nói là bạn nên khờ khạo đến nỗi trao tiền cho một người mà hoàn toàn không biết gì về người đó. Nếu phải trao tiền, dĩ nhiên là bạn phải biết về người đó đủ để tin là họ sẽ trả tiền lại, nếu không thì sẽ bị mất việc nếu đó là tiền của công ty. Mình chỉ muốn nói là trong liên hệ con người, liên hệ trực tiếp từ con tim đến con tim là cách liên hệ chính của bạn, hay từ nhãn hiệu đến nhãn hiệu–từ “giám đốc” đến “chủ tịch”, từ “tiến sĩ” đến “giáo sư” ?

Thái độ của mình rất rõ ràng về việc này—Nếu bạn là bạn của mình, thì một lúc nào đó nếu bạn có thổ lộ là bạn đã từng ở tù 15 năm vì giết 3 mạng người, thì mình biết câu trả lời có sẵn của mình là: “Rồi sao? Mình đâu có cần biết chuyện đó” (So what? I don’t need to know).

Chúc bạn một ngày vui vẻ.

Mến,

Trần Đình Hoành

Đăng bởi: lety | 25/02/2012

Tâm – Tài trong nền suy tư cổ truyền

Bài của anh HOÀNG Hồng-Minh đã đăng trên Tia sáng

*****

Nền suy tư cổ truyền có đặc điểm cố hữu là tật cô lập «chăn trâu thổi sáo», cái được đặt lên trên, và lên trước năng lực hợp tác kiến tạo xã hội. Đời sống cổ truyền thực chất quá giản đơn, sự “hợp tác” về căn bản chỉ được hiểu là sự «góp sức», “tụ bầy”, “kết đoàn”, tỉ như cùng xúm nhau lại để bê được hòn đá nặng lên, chứ chưa phải là năng lực suy tính, thiết kế, tạo dựng những mô hình hoạt động xã hội tổng thể với các chức năng phối hợp, trong không gian và thời gian, có hiệu năng dài lâu. Ngay cả khi «toàn dân ra đồng bắt sâu diệt cỏ cho lúa» thì dù qui mô kết đoàn này thật là vĩ đại, điều đó vẫn hoàn toàn khác xa về bản chất với những loại công việc như tổ chức công cuộc hợp tác để thiết kế, xây dựng và vận hành Trung tâm sản xuất siêu máy bay Airbus A380, hay Trạm vũ trụ quốc tế trên không gian.

Trong một đời sống giản đơn, nói chuyện tâm-tài, thì cơ bản chỉ cần «tâm» là đủ, gần như không cần «tài». Trong cái công việc cùng bê hòn đá nặng, ai cũng có vai trò giống như ai, hơn kém nhau chỉ là bê thật lòng hay bê vờ vĩnh. Cái xã hội cổ truyền giản đơn ấy cho phép và xui khiến người ta suy tư về tâm-tài theo một cái thể thức thường cô độc hóa được hai cái đó.

Từ cái xã hội sơ giản tiến lên, người ta cũng nghĩ rằng chỉ cần lòng tốt rồi sẽ làm được hết !

Nên người ta hăm hở trang bị cho các anh mõ làng trên cả nước những cái loa phường kêu thật to thay cho mõ, nghĩ rằng như thế thì sẽ vun các cái “tâm” riêng lại thành một “đại đồng tâm”, và khi ai cũng sẽ xúm lại lo chung, thì việc gì chả xong. Cũng có một số kết quả chóng vánh thật, chẳng hạn sáng chủ nhật vào năm giờ sáng mà réo loa phường cho mọi người dậy khua quét đường, thì một tiếng đồng hồ sau là ổn, rồi ai lại về nhà nấy đi ngủ tiếp. Quét rác thủ công thì cũng chỉ cần tâm là chính, không cần nhiều tài. Nhưng quét sạch được một buổi sáng chủ nhật thì sáu ngày còn lại bẩn vẫn hoàn bẩn.

Sự đuối sức của « tâm » trong cuộc sống đương thời

Con người cổ truyền sống chủ yếu trong nhà, trong họ, trong làng. Vì cái tập tục của nhà, của họ, của làng đã quản lý cực kì khắt khe mỗi người rồi, mỗi người chỉ còn cần có mỗi cái lòng tốt để hoàn thành cái bổn phận làm người nhà, làm người họ, làm người làng thôi. Mỗi con người đó căn bản không có trách nhiệm, mà cũng không có quyền có trách nhiệm, phải suy nghĩ để xây dựng, cải thiện sự hợp tác ở trong nhà, trong họ, trong làng, đừng nói đến chuyện quốc gia đại sự. Mà nếu họ định loay hoay suy nghĩ để xây dựng, cải thiện các hợp tác xã hội, coi chừng xã hội cổ truyền lại qui kết họ loạn tâm, và nghiêm trị lại họ !

Khi các làng mạc cổ truyền chảy vào dòng thác xã hội hóa, hiện đại hóa, nhiều «lòng tốt cổ truyền» tỏ ra bất lực trước những công việc mới đã đành, mà trong rất nhiều trường hợp chúng còn là lực phá hoại đời sống xã hội, là lực cản cho công cuộc cách tân.

Bạn cần ví dụ ư? Hai ví dụ thôi nhé.

Ví dụ thứ nhất, người nông dân tốt bụng, đủ tâm trong nhà, trong họ, trong làng mang rau vừa mới phun hóa chất cho thật đẹp óng ả đem đi bán cho người ngoài nhà, ngoài họ, ngoài làng. Họ nghĩ mình đã đủ bổn phận tốt bụng, đủ tâm truyền thống với trong nhà, trong họ, trong làng mình rồi. Hơn thế nữa, bằng cách đó họ còn làm giàu nhanh thêm cho nhà-họ-làng mình.

Ví dụ thứ hai, cái trách nhiệm của lòng tốt trong nhà, trong họ, trong làng đối với một con người cụ thể sẽ buộc con người đó phải lôi kéo người trong nhà, trong họ, trong làng mình ra lấp đầy vào bộ máy công quyền mà người đó vừa có cơ hội sờ nắm lấy.

Đi vào những công việc phức tạp trong những không gian lớn hơn, thời gian thường hằng hơn, lối nghĩ tâm-tài cô độc đưa đến tan công nát việc. Cho đến tận hôm nay, nhiều người vẫn cố nghĩ rằng nền giáo dục, y tế, giao thông, hành chính, và nền vân vân của chúng ta nát bét chỉ vì thiếu “tâm”, và cứ việc lên lớp nhau thật dồn dập hơn nữa, thì rồi sẽ chữa chạy tai qua nạn khỏi được các nền này thôi. Sự ngây thơ mãn tính là một vườn ươm thuận lợi nhất để mà sự dối trá thừa cơ nảy mầm và trở nên bất trị.

Loay hoay tâm-tài trong xã hội phi pháp quyền

Con người cổ truyền mang một «giỏ tâm-tài» cổ truyền theo mình, đến khi thấy hoàn cảnh xung quanh nát bét thì anh ta chán nản, hờn dỗi xã hội, và bỏ cuộc «về vườn» hay «đi ẩn», quan trọng nhất là anh ta đã gìn giữ được cái «giỏ tâm-tài» thiêng liêng của mình khỏi bị làm hỏng. Vì anh ta quan niệm cái xã hội giống như cái làng con, anh ta chỉ cần “tốt mình”, làm tốt cái bổn phận tập tục của mình là đủ. Xã hội cổ truyền cũng khích lệ anh ta mang tâm hồn nô dịch như thế.

Nhưng hàng ngàn năm con người ta loay hoay với chuyện tâm-tài này còn vì một lý do căn bản hơn rất nhiều mà hay bị bỏ quên.

Đó là hàng ngàn năm nay con người phải sống trong một xã hội phi pháp quyền. Trong một cái xã hội mà luật pháp không được thượng tôn, không có sức mạnh, mỗi người không được bình đẳng trước bộ khung pháp luật tường minh thấu đáo, pháp luật chỉ là cái roi của kẻ có quyền thế, thì tai vạ có thể đến với bất kì ai một cách phi lý nhất, tùy theo chiều của cơn gió của sức mạnh, của bạo lực. Chuyện nhà ông Nguyễn Trãi, anh hùng và công lao đến như thế, mà bị giết sạch cả ba họ là một ví dụ điển hình. Con người khi này chỉ còn biết nhờ cậy vào cái may rủi cuối cùng là lòng tốt, là «tâm» của bề trên – cá nhân và đám đông. Trong bối cảnh như thế, hiển nhiên là «chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài».

«Tâm» không phải là cái gì tuyệt đối trong xã hội hiện đại

Quan sát những xã hội đã phát triển nền nếp khi họ tiếp nhận những người nhập cư thuộc đủ mọi nguồn gốc năm châu, và thuộc đủ mọi loại chất lượng, chúng ta không khỏi lo lắng cho họ. Trong số những người nhập cư đó, ngoài số khá đông « tốt bụng », cũng có không biết bao nhiêu là con người từng quen dối trá, lợi dụng, dốt nát, méo mó nhân cách, thậm chí đã từng lừa lọc và phạm tội. Thế mà rồi đa phần chính những người nhập cư nằm trong cái phần từng quen dối trá, lợi dụng, dốt nát, méo mó nhân cách, thậm chí đã từng lừa lọc và phạm tội đó, đã tiến bộ lên, đàng hoàng lên, văn minh lên, khá giả lên ! Để rồi họ, và đặc biệt là con cháu họ, đến lúc đã ngẩng cao đầu vui hạnh cùng mọi người trong xã hội.

Mở ngoặc là nếu các dòng nhập cư này cứ tiếp tục vĩ đại quá tải thì chắc họ cũng đến lúc lụt thôi.

Xây dựng nền cộng hòa pháp quyền

Các nỗ lực tâm-tài hôm nay cần căn bản được hướng tới trước hết vào việc học hỏi, suy nghĩ, đấu tranh để thiết kế, dựng xây và vận hành được các hệ thống sinh hoạt xã hội có được hiệu quả đời sống rộng lớn, nhân văn. Con người hiện đại tiến lên được không phải nhờ làm thơ dằn vặt lương tâm đơn thuần như hàng ngàn năm trước đây, mà chủ yếu là nhờ học hỏi, suy nghĩ để thiết kế, chế tạo, cách tân được những bộ máy thông minh, hiệu quả, linh hoạt, thân thiện, tiến hóa được, để phục vụ được mình. Bản thân các cấu trúc xã hội và chính nhà nước cũng chỉ là những bộ máy của con người , con người phải chịu trách nhiệm về chúng, và chúng sẽ phải là những bộ máy thông minh, hiệu quả, linh hoạt, thân thiện, tiến hóa được, để phục vụ được con người.

Một ví dụ rất đơn giản là khi một cộng đồng xã hội xây dựng được một qui củ sao cho người đứng đầu của thể chế quyền lực cộng đồng không thể được đảm nhiệm quá hai nhiệm kì, mỗi nhiệm kì là năm năm, thì bản thân cái sự hình thành và vận hành qui củ này đã vượt qua được câu chuyện ngàn năm tâm-tài về vua sáng tôi hiền vừa vô bổ và vừa bất khả kiểm soát rồi.

Tình hình sẽ hoàn toàn khác khi một cộng đồng hoạt động được trên một nền tảng pháp quyền. Một doanh nghiệp nền nếp trong một xã hội pháp quyền sẽ tuyển người dựa trên việc xem xét chủ yếu cái năng lực vào việc, năng lực hợp tác của anh ta ở trong cái vị trí cần tuyển, còn lại phần «tâm» của anh ta thì, xin anh cứ cất giữ riêng, miễn là anh đừng có phá phách, trộm cắp, vi phạm các qui tắc của luật pháp và nội quy của doanh nghiệp. Hợp đồng của anh ta với doanh nghiệp dựa trên luật lao động chung, và dựa thêm trên các khế ước lao động xã hội đặc thù mà doanh nghiệp đó thuộc về, và như thế một hợp đồng lao động cá nhân thưc chất là một hợp đồng của toàn thể xã hội, được cụ thể hóa trong tương quan giữa anh ta và doanh nghiệp tuyển chọn.

Con người chúng ta hôm nay bước vào dựng xây đời sống hiện đại của mình bắt buộc phải học và tập để hiểu ra rằng mình không còn là con người nhà-họ-làng cổ truyền hôm xưa. Việc suy nghĩ, vận động, khích lệ, đấu tranh để kiến thiết, cải cách, để làm tiến hóa chính cái đời sống xã hội rộng lớn, đó là một bổn phận mới của mỗi người thần dân năm xưa nay đã và đang trở thành công dân.

Mọi khái niệm hôm xưa đã phải tiến hóa lên trong cuộc kiến tạo đời sống hôm nay. Dụ như khái niệm giản đơn “thống nhất đất nước” ngày xưa chỉ là làm qui tụ quyền hành cai trị của cả đất nước vào một trung tâm quyền lực, thì nay khái niệm “thống nhất đất nước” phải là một công việc to lớn, cụ thể, dài lâu để thống nhất được đời sống của hàng vạn cái họ, hàng vạn cái làng truyền thống vào một nền cộng hòa qui củ thống nhất, nơi mà các quyền tự do và sự bảo vệ các quyền tự do của mỗi công dân, của mỗi tổ chức xã hội phải được kết dựng vào nền pháp quyền độc lập, cái làm nên hạ tầng pháp lý cho toàn bộ cuộc sống của cộng đồng và của mỗi người trong cộng đồng.

Vậy nên lối nói chuyện tâm-tài cô lập kiểu ngày xưa trong bối cảnh hôm nay lại thành ra chuyện ngồi câu thời gian, làm cản trở công cuộc tiến hóa của xã hội. Ví dụ như hôm nay thay vì tranh đua dạy nhau mãi mãi về việc nhà giáo đừng dạy thêm, bác sĩ đừng vòi tiền, hay ông cảnh sát đừng ỡm phạt bỏ túi riêng, thì một công việc khẩn thiết của xã hội là việc tranh đấu để thiết kế và đưa vào vận hành cho bằng được một hệ thống tiền lương tổng thể hoàn chỉnh, minh bạch, sòng phẳng, công bằng, nhất quán cho toàn bộ những người lao động của các ngành nghề của xã hội. Có cái đó, rồi mới mở rộng qui củ sang những chuyện kia được một cách thiết thực.

Ngày hôm nay, thay cho chuyện lần trang than thở «tâm-tài» trước đèn, là sự nghiệp cùng nhau dựng cho được một nền tảng cộng hòa, để cho đời sống cộng đồng có thể vận hành trơn tru và rộng đường tiến hóa, để cho mỗi con người thấy được những con đường quang quẻ, vững chãi trước mặt mà yên tâm bước lên đó. Sự dẫn dắt và điều hành các hoạt động trong xã hội sẽ phải thông qua nền pháp quyền minh bạch độc lập, chứ không phải thông qua «tâm-tài» của yếu nhân nào. Sự cải tiến xã hội mặt khác cũng lại là công việc rộng khắp, chi tiết, cụ thể, đòi hỏi ai cũng phải động não, phải cố gắng, từ những ngóc ngách nhỏ nhất trong đời sống.

Còn lại trong mỗi công việc, trong mỗi hành xử đời sống của con người, sự tử tế, sự chu đáo luôn luôn là quí giá, để mà con người vẫn luôn tìm thấy được sự ấm áp đầy ý nghĩa trong cuộc làm người.

Đăng bởi: lety | 23/02/2012

Tạo thành công và vô ngã

Chào các bạn,

Chúng ta thường nói đến “vô ngã”—không tôi—như là con đường an lạc và tĩnh lặng, nền tảng của toàn hệ thống tư duy của ta.

Nhưng vô ngã là sống thế nào trong cuộc đời cơm gạo nghề nghiệp nhiều cạnh tranh này?

Có nguời cho rằng vô ngã là bỏ tất cả mọi thứ trên đời, không còn vướng mắc gì cả, vào rừng tu một mình. Nếu nguời thích thái độ đó cũng được. Nhưng có lẽ đó là thái độ “chấp không”, chạy trốn cuộc đời ta đang sống.

Trong dòng Thiền Đại Thừa, qua tập tranh Thập Mục Ngưu Đồ, thiền giả lên núi vắng vẻ tu tâm, khi đã đạt được tâm thanh tịnh lại cưỡi trâu về chợ. Sống trong cõi đời chợ búa nhiều tranh chấp này, với tâm thanh tịnh, mới là cách sống giúp ta và giúp đời—độ ngã và độ nhân.

Thế thì làm sao ta sống trong đời sống chợ búa này với tâm vô ngã—không tôi?

1. Trước hết, nếu bạn làm việc gì thì hãy chú tâm vào việc đó và hoàn thành nó đến mức tuyệt đỉnh mà bạn có thể đạt đến, dù đó là bác sĩ, kỹ sư, nhạc sĩ, luật sư, họa sĩ…

Tất cả mọi nghề nghiệp đều là để phục vụ đời, làm cho cuộc đời đẹp hơn. Ta càng có kỹ năng cao trong nghề nghiệp của ta, ta càng phục vụ đời tốt hơn.

Hơn nữa, ta được trời giao cho ta một số tài năng. Nhiệm vụ của ta là phát triển các vốn liếng trời cho đó đến mức tối đa để phục vụ đời.

Các thiền sư hàng đầu thuở trước thường là kiếm sĩ hay họa sĩ hàng đầu.

Kusuda là bác sĩ, đến xin học Thiền với thiền sư Nan-in. Nan-in nói: “Thiền không phải là việc khó. Nếu anh là bác sĩ, hãy chữa bệnh với lòng nhân ái.” Kusuda thăm Nan-in ba lần. Mỗi lần Nan-in đều bảo một điều duy nhất. “Bác sĩ không nên tốn thời giờ ở đây. Đi về và chăm sóc bệnh nhân.”

2. Đừng nhầm phương tiện và mục tiêu.

Trên con đường sự nghiệp, có nhiều cuộc thi, giải thưởng, bằng cấp, phần thưởng… Những thứ đó là phương tiện giúp các thí sinh có cơ hội trau dồi và phát triển tài năng. Chúng không phải là mục tiêu, cho nên ta sẽ cố gắng để thắng, đó là để tự trau dồi tài năng của ta. Thắng thì vui, không thắng thì cũng vui. Đừng “chấp” vào thắng thua và các danh hiệu, giải thưởng, dù là dự tranh thì vẫn dự tranh.

3. Đừng nhầm mục tiêu và các phụ phẩm của thành công.

Mục tiêu là phục vụ đời. Phụ phẩm có thể là địa vị, danh tiếng, tiền bạc. Nếu ta xuất sắc trong nghề nghiệp, những thứ đó thường tự nhiên bò đến. Nhưng chúng không thể là mục tiêu của ta. Mục tiêu của ta là phục vụ đời.

Nói tóm lại, ta làm việc chăm chỉ, cực nhọc, để phát triển mọi tài năng ta có đến mức tối đa, là để trả ơn trời đất đã cho ta các tài năng đó, và để dùng tài năng của ta trong việc phục vụ đời. Còn những thứ linh tinh khác—tiền bạc, địa vị, tiếng tăm—là những phụ phẩm của một đời sống nghề nghiệp xuất sắc cho đời. Chúng đến thì đến, chúng đi thì đi, đừng vướng mắc vào đó.

Đó là sống hết mình, nhưng không vì tôi—tức là vô ngã—giữa chốn chợ đời.

Đó là phục vụ đời.

Chúc các bạn một ngày vô ngã.

Mến,

Hoành

© copyright 2012
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Chào các bạn,

Nhìn xa là nhìn được vào tương lai, nhìn rộng là nhìn được
toàn cảnh.

Bạn nhìn xa đến đâu, và rộng đến đâu?

• Nếu bạn biết được anh chàng mắt kiếng cù lần tối
ngày ôm sách học, chẳng biết nhảy đầm hay tán gái, 15 năm
nữa là boss của bạn, có lẽ là hôm nay bạn đã không lên
mặt thầy đời chế giễu là anh ta cù lần.

• Nếu bạn thấy được 20 năm nữa mạng thông tin toàn cầu
sẽ dữ đội hơn bây giờ 10 lần, có lẽ là bạn sẽ bắt
đầu nghiên cứu quản l‎‎y’ thông tin bằng trí tuệ ngay
từ lúc này, thay vì còn quản ly’‎ thông tin bằng rìu và
búa.

• Nếu bạn thấy được 30 năm nữa bạn cũng sẽ khăng khăng
giữ vững lập trường về mọi vấn đề như hôm nay, và có
thể sẽ đang làm phu quét rác trong sân nhà anh chàng đang học
cùng lớp bây giờ, thì có lẽ là bạn sẽ tập cho đầu óc
cởi mở và nhậy bén ngay từ bây giờ.

• Nếu bạn thấy được là bạn sẽ bị động tim 10 năm
nữa, thì có lẽ là hôm nay bạn sẽ ăn uống cẩn thận và
tập thể thao thường xuyên.

• Nếu bạn thấy được cái gọi là cái tôi thanh khiết của
bạn, so với hàng triệu người khác trên thế giới, cũng chỉ
là rác trong ống cống, thì có lẽ là bạn sẽ bớt “tự
đạo đức” (self-righteous) với mọi người chung quanh.

• Nếu bạn thấy được l‎ý thuyết chính trị của bạn
đang được sử dụng như là rác rến cho bất công và áp bức
tại nhiều quốc gia, thì hôm nay bạn sẽ không còn lảm nhảm
chính trị như một thằng điên.

• Nếu bạn có thể thấy được một đám dân nghèo hèn trong
một góc nhỏ của cánh rừng có những đạo nghĩa sâu sắc hơn
đống sách triết trí cao 3m của bạn, thì có lẽ là hôm nay
bạn sẽ nhìn họ với sự kính trọng hơn.

• Nếu bạn biết được bạn chi là một trong 80 triệu người
Việt, trong 7 tỉ người trên trái đất, nhỏ hơn một con kiến
trong thái dương hệ, chưa bằng một cái chấm trong vũ trụ,
thì có lẽ là hôm nay bạn không quá kiêu căng về cái tôi, danh
tiếng, tiền bạc, bằng cấp, kiến thức và đức hạnh của
bạn…

• Nếu bạn biết được là cô bán nước mía đầu đường 10
năm nữa sẽ là đại triệu phú và sẽ thuê bạn làm kế toán
viên cho cô ấy, thì có lẽ hôm nay bạn sẽ bắt đầu lễ độ
với người nghèo.

Như một bàn cờ, kỳ thủ vô địch thấy rõ từng quân cờ và
thấy rõ 30 bước trước.

Người lữ hành không thể đi nếu không thấy tối thiểu là
một ý niệm tổng quát mình đang về đâu và chung quanh đường
đi của mình có gì.

Sống “ở đây bây giờ” tức là đi bây giờ – với cặp
mắt trí tuệ thấy đường đi, thấy mọi sự chung quanh, và
thấy được hướng mình sẽ đến trong tương lai.

Bạn thấy rõ được bức tranh toàn cảnh quanh bạn bao nhiêu?
Và nhìn xa được bao nhiêu?

Mến,
Hoành

© copyright 2010
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use

Đăng bởi: lety | 22/02/2012

Ngày ấy đâu rồi

Những hình ảnh sau đây có thể sẽ đem lại cho bạn những câu hỏi, những liên tưởng và những cảm xúc đặc biệt. Nó có thể sẽ giúp bạn chợt thoát khỏi thực tại để suy nghĩ tốt hơn về thực tại, và cả về tương lai.

Bạn xem ở đây nhé: Nào cùng xem

Đăng bởi: lety | 21/02/2012

Thông điệp

Bạn có hài lòng với hoàn cảnh của mình không? Chúng ta xem thông điệp sau và cùng suy ngẫm nhé: THONG_DIEP

Đăng bởi: lety | 09/02/2012

IMS

Indian National Mathematical Olympiad 2012

Kì thi Olympiad Ấn Độ đã được tổ chức ngày  5/2/2012. Dưới đây là toàn bộ đề thi

Bài 1. Cho tứ giác ABCD nội tiếp trong một đường tròn. Giả sử AB=\sqrt{2+ \sqrt{2}}AB trương một cung có số đo 135^{\circ}. Tìm trị lớn nhất của diện tích tứ giác ABCD.

Bài 2. Cho p_{1} < p_{2} < p_{3} < p_{4}q_{1} < q_{2} < q_{3} < q_{4} là hai bộ số nguyên tố thỏa mãn p_{4} - p_{1} = 8q_{4} - q_{1} = 8. Giả thiết p_{1}>5q_{1}>5. Chứng minh rằng p_{1} - q_{1} chia hết cho {30}

Bài 3. Cho một dãy các hàm số \{f_n(x)\}_{n\geq 0} xác định như sau:  f_{0}(x)=1, f_{1}(x)=x,\ (f_{n}(x))^{2}-1=f_{n-1}(x)f_{n+1}(x),\ \text{for}\ n\geq 1. Với n=1,2,3,\ldots, chứng minh rằng mỗi hàm f_n(x) là một đa thức với các hệ số nguyên.

Bài 4. Cho tam giác ABC, một điểm P nằm bên trong tam giác ABC được gọi là tốt nếu từ P ta kẻ được đúng {27} tia giao với các cạnh của tam giác ABC sao cho tam giác ABC được chia thành {27} tam giác nhỏ hơn đều có diện tích bằng nhau. Tìm số các điểm tốt của tam giác ABC.

Bài 5. Cho tam giác nhọn ABC. Giả sử D,E,F là các điểm nằm trên BC, CA, AB sao cho AD là trung tuyến , BE là phân giác trong và CF là đường cao. Biết rằng \angle FDE=\angle C,\angle DEF=\angle A \angle EFD=\angle B. Chứng minh rằng ABC là tam giác đều.

Bài 6. Cho một hàm số f :\mathbb{Z}\to\mathbb{Z} thỏa mãn đồng thời các điều kiện sau:

  • f(0) \ne 0 , f(1) = 0
  • f(xy) + f(x)f(y) = f(x)+f(y)\left( f(x-y)-f(0) \right) f(x)f(y) = 0 với mọi x,y\in \mathbb{Z} .
  1. Tìm tập tất cả các giá trị của hàm f.
  2. Nếu f(10) \ne 0f(2)=0, tìm tập tất cả các số nguyên n để f(n) \ne 0.

Mời các bạn cùng tham gia giải đề thi này  tại:  http://diendantoanhoc.net/forum/index.php?showtopic=68138&hl=&fromsearch=1

Đăng bởi: lety | 20/01/2012

Thông tin

Lớp Chuyên Toán Hà Bắc khóa 6 được chiêu sinh vào tháng 9 năm 1971. Trong cả khóa học 3 năm, lớp được đặt tại Trường cấp 3 Yên Phong, huyện Yên Phong, tỉnh Hà Bắc. Tính đến 2011, đã tròn 40 năm, một mốc thời gian đủ để có một mong muốn hẹn hò gặp mặt. Đầu tháng 12 năm 2011, các anh trong ban liên lạc đã nhóm họp tại Hà Nội (địa điểm nhà anh Ngô Đại Doanh) và quyết định tổ chức cuộc gặp mặt kỷ niệm 40 năm ngày vào lớp, địa điểm tại Thuận Thành, Bắc Ninh.

Ảnh

Tập thể lớp cùng các thầy cô chụp năm cuối cấp 1974

Sáng ngày 18 tháng 12 năm 2011, theo kế hoạch đã định, cuộc gặp mặt đã được tổ chức trọng thể tại tư gia anh Lê Nho Tỳ, số 256, phố Đông Côi, thị trấn Hồ, Thuận Thành, Bắc Ninh, trong bầu không khí phấn khởi và đầm ấm. Tập thể đã được tiếp đón 12 anh chị thành viên cùng gia đình, các anh chị thành viên khác vì lí do công tác tuy không về được, cũng đều liên lạc điện thoại, chia sẻ không khí vui tươi và tình cảm chân thành. Trong bài phát biểu chào mừng, anh Trần Văn Trường (nguyên lớp trưởng) đã có ý kiến tổng kết khái quát chặng đường 40 năm của tập thể lớp và gợi ý phương hướng hoạt động duy trì sự liên lạc và một số mục tiêu để tập thể lớp mãi là một gia đình, một không gian để sẻ chia, để yêu thương và để … ”tiến hóa” tiếp.

Sự hiện diện hoàn chỉnh cùng phu nhân, phu quân của các anh chị Vũ Thị Tiền, Bùi Hoàng Mai, Ngô Đại Doanh đã đem đến cho buổi gặp mặt một không khí vô cùng đằm thắm. Mọi người đều hy vọng trong các kỳ hội ngộ tiếp sau, chúng ta sẽ được đón tiếp các ”cặp đôi hoàn hảo” thật là đầy đủ hơn nữa.

Bấm vào đây để xem: DS lớp Chuyên toán Hà Bắc khóa 6

Buổi trưa cùng ngày trong sự đón tiếp trọng thị và nồng hậu của cả gia đình anh Đỗ Hữu Tùng, một bữa tiệc vui vẻ đã diễn ra ngay tại tư gia của anh, làng Đào Viên, xã Nguyệt Đức, Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh.

Cũng trong ngày gặp mặt, một số hoạt động nghĩa cử, thể hiện nét đẹp văn hóa truyền thống của dân tộc cũng đã được các anh trong ban liên lạc kịp thời cho triển khai như: Tưởng nhớ về anh Chu Mạnh Hiền đã đi xa, chúc thọ cụ bà – thân mẫu anh Đỗ Hữu Tùng; chúc mừng gia đình anh Lê Nho Tỳ vừa có cháu nội; thăm hỏi động viên sức khỏe anh Nguyễn Đăng Phú. Tập thể cũng gửi quà kỷ niệm tới tất cả các anh chị thành viên vì các lý do khách quan bất khả kháng đã không thể về dự được.

Cuộc gặp mặt là một tĩnh điểm đẹp ghi vào trục thời gian, để đánh dấu cho một giai đoạn từ tuổi học trò đầy mộng mơ, luôn khát khao, luôn dại khờ, trải qua năm tháng hành trình cùng dân tộc và nhân loại, để đến ngày hôm nay có một tập thể nhiều mầu sắc, nhiều thang bậc, nhiều hương vị, phản ánh bản chất phong phú của cuộc sống nhân sinh. Tập thể lớp chuyên toán ấy, giờ đây không còn ai ngồi làm toán thuần túy, nhưng ai cũng đang gắng sức giải bài toán chung của đất nước và cả của riêng mình, trong nghề của mình, trong nghiệp của mình, trong gia đình mình, trong con người mình. Nhất định họ vẫn giỏi toán, vẫn luôn muốn thay đổi để cuộc sống tươi mới hơn, tốt đẹp hơn.

Sau đây là một số hình ảnh của buổi gặp mặt:

Trước tư gia anh Lê Nho Tỳ - số 256 phố Đông Côi, thị trấn Hồ, Thuận Thành, Bắc Ninh

Trong giờ phút hân hoan gặp mặt

Tiệc trưa tại tư gia (ở quê) anh Đỗ Hữu Tùng - Làng Đào Viên, Nguyệt Đức, Thuận Thành, Bắc Ninh

Trân trọng kính mời các quí anh chị thành viên xem bản danh sách lớp ở trên và đóng góp cho ban liên lạc chút thông tin cá nhân của mình vào mục phản hồi của bản tin này để bản danh sách cập nhật được đầy đủ hơn.

Nhân dịp năm mới Nhâm Thìn – 2012 kính chúc quí anh chị cùng toàn gia mạnh khỏe và hạnh phúc.

Đăng bởi: lety | 08/01/2012

Lò vi sóng

Lò vi sóng

(Bản dịch này bỏ qua hình ảnh so sánh hai chậu cây. Cây trong chậu thứ nhất tưới bằng nước đun trong lò vi sóng để nguội; cây trong chậu thứ hai tưới bằng nước đun trên bếp thường để nguội; Cây trong chậu thứ nhất tàn lụi dần, sau 9 ngày thì chết hẳn.)

Mười lý do để Vứt bỏ Lò vi sóng

Từ kết luận của Thụy Sĩ, Nga và Đức trong nghiên cứu khoa học lâm sàng, chúng tôi không còn có thể bỏ qua việc lò vi sóng có mặt trong nhà bếp của chúng tôi. Dựa trên nghiên cứu này, chúng tôi kết luận như sau:

1). Liên tục ăn thức ăn chế biến từ một lò vi sóng gây ra thiệt hại lâu dài vĩnh viễn cho não do liên tục phát ra xung điện trong não .

2). Cơ thể con người có thể không chuyển hóa sản phẩm được tạo ra trong thực phẩm được đun bằng lò vi sóng.

3). Việc tạo ra hormone nam và nữ bị chặn lại hoặc biến đổi vì liên tục ăn các loại thực phẩm được đun bằng lò vi sóng.

4). Tác dụng của thực phẩm được đun bằng lò vi sóng tồn tại lâu dài, vĩnh viễn trong cơ thể con người.

5). Các khoáng chất, vitamin, và chất dinh dưỡng của tất cả các thực phẩm được đun bằng lò vi sóng  giảm đi hoặc thay đổi, cơ thể con người không hoặc được hưởng lợi rất ít do cơ thể không tiêu hóa được các hợp chất thay đổi.

6). Các khoáng chất trong rau quả bị thay đổi thành các gốc tự do ung thư khi được nấu chín trong lò vi sóng.

7). Thực phẩm lò vi sóng gây ra ung thư dạ dày và đường ruột [u]. Đó là lý do tỷ lệ ung thư ruột kết ở Mỹ tăng lên nhanh chóng.

8). Ăn lâu dài thực phẩm được đun bằng lò vi sóng sẽ tạo ra các tế bào ung thư trong máu.

9). Ăn liên tục thực phẩm được đun bằng lò vi sóng sẽ làm yếu hệ thống miễn dịch do thay đổi tuyến bạch huyết và huyết thanh.

10). Ăn thức ăn được đun bằng lò vi sóng là nguyên nhân gây mất trí nhớ, mất tập trung, tình cảm mất ổn định và giảm trí thông minh.

Bạn đã vứt lò vi sóng của bạn đi chưa?

Sau khi vứt nó đi, bạn có thể sử dụng một lò nướng bánh mỳ để thay thế. Nó hoạt động tốt và nhanh chóng. Việc sử dụng truyền vi sóng nhân tạo để kiểm soát tâm lý, hay còn gọi là “tẩy não”, cũng đã được chứng minh. Chúng tôi đang cố gắng để có được bản sao các tài liệu nghiên cứu Nga của năm 1970, kết quả được tiến sĩ Luria và Perov viết trong đó trình bày cụ thể các thí nghiệm lâm sàng của họ trong lĩnh vực này.

Đăng bởi: lety | 11/11/2011

Quyển lịch thông minh

Đây là luận án tiến sĩ của anh Hồ Ngọc Đức, (ở Đức).

Từ nay muốn biết ngày âm lịch để biết Tết , cúng giỗ …. không cần phải mua lịch ở các cửa hàng Á-châu nữa. Một Quyển Lịch thông Minh mà  bạn có thể dùng hoài suốt đời (Lifetime calendar)!
Lịch được soạn trên file excel, chỉ cần mở file excel kèm theo sẽ thấy ngay lịch năm 2011. Nếu muốn coi lịch các năm khác, chỉ cần đánh vào góc trên bên trái 4 con số của năm đó, thay cho năm 2011 (ví dụ 2009 hoặc 2012), rồi bấm enter là có ngay lịch của năm mình chọn.
Nhớ save quyển lịch này vào PC hoặc laptop của bạn để có thể dùng hoài.
Ngoài ra, nếu bạn muốn xem Âm lịch Việt Nam đối chiếu với dương lịch, hãy xem âm lịch online trên website của anh Hồ Ngọc Đức sau đây:
http://www.informatik.uni-leipzig.de/~duc/amlich/

LLu

Bài viết cũ hơn »

Chuyên mục

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.